dan-ong-tuoi-25

Tuổi 25 – Đừng nghĩ nhiều, hãy làm đi, hãy cứ đi, rồi sẽ đến!

Ấy vậy mà cũng đã đến cái ngày này. Cái ngày mình chính thức bước sang tuổi 25. Cũng dành ra được ít phút thời gian ngồi suy nghĩ nhấm nháp nốt những tháng ngày cuối cùng của tuổi trẻ.

Người ta nói rằng: “Điều đáng sợ nhất ở tuổi 25 không phải là những thử thách trong công việc, hay những đổ vỡ trong tình yêu. Mà là cảm giác tưởng chừng như tuyệt vọng của những đứa trẻ tuổi 25 chưa đủ sức.”

Hôm nay 25 tuổi có thể bạn nhận thấy mình vẫn chậm chân trong khi nhiều người cùng tuổi đã thăng tiến, vi vu trời Tây hoặc đứng ra cáng đáng một sự nghiệp của chính mình. Hôm nay 25 tuổi, những ngày tháng cuối cùng để bạn còn nhận thấy rằng mình đang gần 20 hay 30 hơn, thứ duy nhất nói về cuộc sống của bạn là những ngày dài vật lộn với công việc trong khó khăn và vài giờ ngắn ngủi cuối ngày giải trí. Cứ từng khoảng như thế một khiến giấc mơ của một người càng xa rồi họ dần tuyệt vọng …

dan-ong-tuoi-25

Con số 25 ! Nó là số bình phương đẹp, 2 + 5 = 7 là số của thần thánh. Tính thế nào thì cũng là một con số tự thân hoàn hảo. Nhưng tuổi 25 là cái điểm giữa của 20 và 30 nên mang trong mình đầy cái chơi vơi có thể nói cách ví von hơn là “cái tuổi dở ông dở thằng” .

Nhiều người chẳng thèm nhớ tới tuổi 25 như một cột mốc cuộc đời. Họ nói về những chàng trai 15 ngây ngô mới nhổ giò, vỡ tiếng. Họ ngưỡng mộ những chàng trai 18 với cái thân hình sức sống vừa tới. Họ đôi khi nhớ về tuổi 23 khi thoát khỏi sự bao bọc nhà trường và cha mẹ, tự tin bắt đầu bước vào ngưỡng cửa cuộc đời. Rồi họ tưởng tượng đến cột mốc tuổi 30 thành đạt, tuổi 40 tinh nhanh, hay tuổi 60 xế chiều.

Suy cho cùng đàn ông tuổi ẩm ương này họ chỉ cần giải quyết 3 điều: họ là ai? họ muốn gì? và họ làm được gì?

Họ là những cậu chàng được trang bị đầy đủ nhất. Họ có tri thức, sức khỏe, đam mê, và khao khát. Họ là những kình ngư đang vùng vẫy trong bể tự do. Chàng trai 18 có thể bị cha mẹ kìm kẹp, chàng trai 30 có thể bị vợ đeo gông, nhưng 25 đa phần các chàng vẫn đang thỏa sức bơi sải. Họ tự đắm mình trong các giấc mộng làm giàu. Đêm ngày lên mạng, săm soi những cô chân dài rồi, những chiếc siêu xe, rồi ao ước mình là Cường Đô la. Vậy đấy, họ là những kẻ tự do thông minh.

Họ cuống cuồng muốn thể hiện mình. Họ đạp đảo chiều cái tháp nhu cầu Maslow. Họ sẽ bắt đầu ở cấp độ 5 “cố nhận ra bản thân” để tự do theo đuổi mơ ước. Họ có thể bỏ việc đi phượt. Họ có thể nhảy cóc từ công ty này sang công ty khác để tìm cho bằng được nơi họ muốn gắn bó dài lâu. Cũng không lạ nếu họ chia tay cô bồ này tìm cô khác vì đã chán cái cảm xúc cũ kĩ.

Họ leo lên cái cấp độ 4 của việc “cần xã hội nhận ra mình”. Ai chả thích được tán dương, nhưng tuổi 25 đặc biệt thèm muốn làm điều kì vĩ, làm kẻ khác phải ngước nhìn, ghen tị. Họ coi trọng công việc hơn vấn đề tình cảm bởi còn sợ bị vướng vào cái móc câu mang tên Hôn nhân ( không lẽ cả đời họ không muốn thành người biết hôn).

Rồi khi 27,28 họ mới giật mình, tìm về cấp độ 3 của “gia đình và những đứa trẻ”. Kẻ cô đơn sẽ nháo nhào đi tìm vợ thay vì tình yêu. Rồi họ hốt hoảng lo lắng cấp độ 2 của nền tảng tài chính. Bởi các chàng tuổi 25 còn bận phung phí tiền bạc cho những cuộc vui, những sở thích bản thân, hơn là bo bo giữ tiền để mai mốt xây nhà, tậu xe. Tuy nhiên thực sự là họ rất muốn giàu, chỉ là không theo cách “buôn tàu bán bè, không bằng ăn dè hà tiện”

Mấy thằng bạn của tôi giờ đã 25, có kẻ sang 26 vẫn lông bông như lời tụi nó nói. Kẻ tu chí thì ắt hẳn đã có vợ. Còn kẻ làng nhàng thì vẫn chưa biết tương lai sẽ thế nào, vẫn hằng đêm đấu tranh giữa “ràng buộc” hay “tự do”. Kẻ còn đi học thì vẫn chỉ là đứa trẻ to đầu. Kẻ đi làm thì hàng ngày ngao ngán với công việc lặp đi lặp lại. Tan tầm tìm đến những quán bi-a hay ngồi đâu đó trong góc khuất ở quán bia ven đường.

Họ chơ vơ không biết mình đang làm việc vì cái lẽ gì, vui chơi vì lẽ gì, và ngao ngán với cái sự ăn chơi không có gì đổi mới. Có kẻ còn đang nghiền trò chơi điện tử, thích pokemon, uống trà đá và bàn chuyện các em hot girls. Cũng có kẻ lớn hơn chút, lại lo lắng, tay trắng lấy gì để tạo dựng một tương lai.

Tôi có ông anh khi xưa cũng hai bàn tay trắng. Tuổi 26 lông bông, ông bà bắt cưới vợ, từ đó anh trở thành người đàn ông gia đình đúng mực. Nếu xưa anh cứ nghĩ “mình nghèo, lấy vợ, sống kiểu gì” mà không dấn bước thì giờ này chắc gì anh có thể ngồi mãn nguyện nhìn lại thành quả cuộc đời.

Chiều nay tôi vừa nói chuyện với anh bạn quen. Anh vừa bước sang tuổi 27, anh khoe “Tết này anh cưới vợ chú ạ, anh sẽ cố làm hết sức mình để lo được đám cưới, sau đó thì trời tính”. Tôi bảo “Anh là tuyệt nhất”. Đó không phải là viển vông, đó mới là thực tế. Nhiều người nói vui “Ngô Bảo Châu không lấy vợ năm 22, thì chắc gì sự nghiệp được đỉnh cao như thế”.

Thôi thì đừng nghĩ nhiều, hãy làm đi, hãy cứ đi, rồi sẽ đến.

Share this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *